Ám ảnh bên kia sông

Thứ năm - 25/09/2014 20:54
(Dân trí) - Nhớ ngày nó còn nhỏ, đi theo mẹ trên con đò chòng chành, nó còn làm cả một bài văn tả bên kia sông. Với nó bên kia sông như một thế giới khác biệt đẹp mộng mơ, hấp dẫn.
 Ám ảnh bên kia sông


Ám ảnh bên kia sông


Lớn lên, nó được theo chị đi chơi, dưới ánh lấp lánh của dòng sông, cả sáng trăng ban đêm, hay tia mặt trời rọi buổi sớm, cảnh tượng bên kia sông đều đẹp đến mê mẩn. Bên kia sông với nó vẫn là miền đất lung linh huyền ảo.

Ngày đưa chị về nhà chồng phía bên kia sông, bố mẹ có phần an tâm, vì nhà chồng chị có một cửa hàng khá lớn ở cổng chợ. Giá anh cố tu chí làm ăn thì chắc cũng chẳng đến nỗi, đằng này anh quen thói lêu lổng, rượu chè thành nát, hôm nào cũng ngật ngưỡng, rồi đánh chửi vợ tối ngày. Khổ cực quá chị xin phép nhà chồng ra ngoài bãi bồi sông, dựng cái lán ở đó trồng rau nuôi gà, được cái chị mát tay, nuôi trồng gì cũng tốt. Vậy mà có xong đâu, anh ra tận nơi, đánh chị một trận rồi lôi cổ về. Sau đó thói xấu lại tiếp diễn, cực chẳng đã chị phải ôm con, cố lết về nhà với bố mẹ đẻ, ít lâu sau thì nộp đơn xin ly hôn. Bên kia sông giờ chẳng còn đẹp như nó thường tưởng tượng.

Cạnh nhà nó có anh Hóa, vốn đi làm ăn xa, vợ ở nhà chuyên nghề lái đò. Hôm ấy chở một ông bị say rượu, nôn hết cả ra đò, chị liền lúi húi cúi xuống lấy nước để cọ rửa cho sạch, vơ với làm sao mà lao ngay xuống sông, nước chảy xiết… Anh trở thành góa vợ, không mải miết làm ăn nữa mà trở về ở vậy nuôi con.

Anh Hóa cũng có tình ý với chị nó, nhưng mọi người cản, nói con của anh toàn bọn quỷ sứ, nghịch ngợm từ tấm bé, do thiếu sự quan tâm của người mẹ và sự nghiêm nghị của người cha. “Cái gai thường nhọn từ bé”.

Thằng Kiên con anh trước hay sang nhà nó câu cá trộm, dù bố nó nhìn thấy đã bảo “Ông vừa mới thả cá giống xuống đấy, có câu được cũng ăn nổi đâu cháu”, vậy mà nó cứ thích thế, nhà thì không hẳn là nghèo đói. Thằng bé càng lớn càng bướng cho đến ngày nó mười bảy bẻ gẫy sừng trâu thì có muốn nói thì nó cũng chẳng thèm nghe. Kiên cắm xe như cơm bữa, rồi cờ bạc các kiểu. Trong nhà rào giậu kỹ thì nó ra ngoài trộm cắp.

Hôm ấy, Kiên còn vác dao rựa sang vênh mặt, trợn mắt bảo chị, đừng có hòng đến đây chiếm của. Nó chém chết đấy, nhà này là của nó. Vậy là chị cũng từ bỏ ý định. Bởi chị chỉ cốt mong được có người chia sẻ tâm giao lúc tuổi già, vậy mà bị đối xử như vậy thì tội gì phải khổ, khổ thế là đủ rồi.

Chưa kể anh rể cũ còn sang giơ nắm đấm: “Lo mà nuôi dạy con cái, tớn lên đi lấy chồng thì liệu cái thần hồn, ông không để yên đâu”. Bố mẹ nó đã già, chẳng bảo vệ được chị nữa.

Giờ đây, phía bên kia sông với nó là sự ám ảnh.

An Miên

Nguồn tin: Tổng hợp

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Web Hosting
Thống kê
  • Đang truy cập11
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm10
  • Hôm nay2,741
  • Tháng hiện tại126,537
  • Tổng lượt truy cập9,450,732
[FIX_BANNER_LEFT]
[FIX_BANNER_RIGHT]
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây
Gửi phản hồi